25 thg 2, 2013

xin đừng là hạt lép






Trên ban công nhà tôi có chậu cây bồ đề. Một con chim nào đó đã mang hạt đến từ phương xa. Và đôi khi ta nghĩ về sức sống của hạt.

Khi tuổi con được 5 – 6 tuần trong lòng mẹ, con bé bằng hạt táo. Khi con ở tuần lễ thứ 7, con bằng trái nho bé. Khi ở tuần lễ thứ 8, con bằng trái dâu tây.

Để nói với em rằng em lớn lên như thế nào trong lòng mẹ, mẹ đã dùng hạt táo, quả nho…Mẹ có thể mô tả em bằng kích thước, hay so sánh em với đầu nắp bút máy, với cái nắp chai. Nhưng hẳn là mẹ có lí do của mẹ. Vì hạt mới là sự sống. Quả mới là sự sống. Là ấp ủ hi vọng tương lai.

Gieo hạt. Chăm bón. Tưới tắm. Rồi qua mấy mùa nắng mưa mới đậu quả. Nhanh như cây thanh long, một năm có quả. Thường thì 3 – 4 năm. Có cây đến 7- 8 năm. Như cây cà phê, cay trám, cây hồi… Còn chăm cho em lớn khôn phải mất ngót ngét cả phần tư thế kỉ. Quản Trọng( thời Xuân Thu) nói trồng người phải mất 100 năm. Và nhiều khi thành quả còn lâu hơn, như chiều nay ta ngộ ra một chữ yêu thương mà đâu biết từ hạt giống của nó đã giao tận thành bang Ca- tì- la- vệ, vào hơn 2500 năm trước ở Ấn Độ.

Hạt tìm đất, bén rễ, qua bao gian nan khó nhọc. Nhờ gió thổi. Nhờ nước cuốn trôi. Nhờ thú rừng chim muông chuyển hạt. Nhờ gió thổi hạt phải nhẹ và có cánh, như hạt thông vàng. Nhờ nước cuốn trôi, quả phải rỗng như quả dừa. Nhờ chim muông, quả phải mỏng vỏ, có màu sắc mời gọi. Tôi nghĩ đến các em học trò Việt du học xứ người. Cũng tìm đủ mọi cách đáp ứng. Cũng lênh đênh. Cũng côi cút. Cũng trải mình qua những mùa nắng hạ mưa đông.

Tiếng Việt mình sâu sắc. Nhân là con người. Nhân cũng là hạt. Nhân cũng là lòng yêu thương người khác. Nhìn những anh chị bại liệt cũng trở thành hiệp sĩ công nghệ thông tin giúp đời. Biết những người khiếm thị cũng làm được nghề sửa chữa điện tử, để có ích giúp người. Lòng tự hứa không thể là hạt lép. Chẳng có lí do gì để không là hạt giống tốt cho mùa sau.

Từ đó ta có bài học về nết tốt của hạt: kiên trì, nhẫn nại và lòng dũng cảm. Cũng như ta học về hạnh sống hết mình của hạt thóc: Sớm cho mùa vàng, dám chịu xay giã giần sàng. Gạo nuôi người, bã cám nuôi heo, rơm tặng người bạn trâu. Và đến cọng rơm thừa cũng bện thành con cúi giữ lửa suốt đêm trường. Và sưởi ấm cánh đồng mùa đông gió bấc.

Mồi khi ta cằn cỗi, hãy nhớ ta là hạt. Ta lại nghĩ về khoảng xanh ngoài ban công, cũng như bạn thấy những mầm cây đội lên từ khối bê tông đường nhựa. Để không cho những khiếm khuyết tự bào mòn hay những nỗi buồn tự hủy.

thế hệ vô ích ở trung quốc




Có một thế hệ ở Trung Quốc được gắn với tên gọi của một loại quả – quả dâu tây. Dù nhìn đẹp đẽ nhưng chúng dễ bầm dập, dễ hư vì cuộc sống nhung lụa, dễ ngã quỵ vì một chút sức ép, quá lười biếng để làm bất cứ công việc khó khăn và quá yếu đuối để đối phó với thực tế cuộc sống.

Mới đây, cộng đồng mạng ở Trung Quốc xôn xao về một “màn kịch” giữa đường phố thành phố Trùng Khánh. “Diễn viên chính” là cậu thanh niên 21 tuổi họ Xu. Xu đã đòi bố mình – chủ một cửa hàng bán và cho thuê giàn giáo xây dựng mua cho chiếc xe ô tô con trị giá 150.000 nhân dân tệ (khoảng 450 triệu đồng). Xu nói rằng, chiếc xe này là một trong số những yêu cầu mà gia đình người bạn gái cậu thách cưới.

Quý tử họ Xu nằm lăn ra đường ăn vạ, cảnh sát phải can thiệp

Một người hàng xóm của Xu cho biết, cậu quý tử này đã nhiều lần “vòi” bố mẹ để được mua những món hàng đắt tiền. Mới đây, cậu ta đã bắt bố mua cho chiếc máy vi tính giá 3.000 nhân dân tệ (khoảng 9 triệu đồng). Lần khác, khi người bố không đồng ý mua xe, Xu đã lao ra giữa đường và nằm lăn ra. Không còn cách nào khác, bố Xu đã buộc phải hứa sẽ đi vay tiền để mua xe ô tô cho cậu ta vào cuối năm nay.

Lời hứa của bố chỉ làm cho Xu nguôi được vài hôm. Chưa đầy 1 tuần sau, Xu lại nhắc lại việc mua xe và cậu ta nói dứt khoát rằng phải mua ngay, không thể chờ đến cuối năm. Khi người bố nói không đồng ý vì chưa vay được tiền, Xu đã giật chiếc bình chữa cháy, xông tới chiếc xe tải của gia đình, đập nát kính xe. Chưa hết, cậu ta lại tiếp tục chạy ra đường Pan Long nằm sõng soài dọa tự sát. Và lần này, những lái xe đã gọi điện báo cảnh sát và họ đã tới lôi cổ anh ta đi.

Trong thời đại công nghệ hiện nay, khi “đẳng cấp” được không ít thanh thiếu niên thể hiện bằng những thiết bị công nghệ mới nhất, chỉ vì muốn có một chiếc iPhone cho bằng bạn bằng bè, không ít những “đứa trẻ dâu tây” đã làm nhục bố mẹ mình giữa chốn đông người. Một cậu bé ở thành phố Long Khẩu, tỉnh Sơn Đông đã thẳng tay tát vào mặt người mẹ của mình sau khi mẹ cậu ta – một người bán hoa quả – đã cố chiều con bằng cách mua cho một chiếc điện thoại hàng nhái. Phát hiện ra, cậu con trai đã ném chiếc điện thoại xuống đất vỡ tan và tát vào mặt mẹ trước mặt những người khách hàng.

Không chỉ con trai, mà những cô con gái cũng “dâu tây” không kém. Nhân dịp đỗ đại học, một cô gái ở Bắc Kinh (giấu tên) đã bắt mẹ thưởng. Được dẫn đi mua sắm, cô con gái chọn mua một chiếc Iphone, một chiếc iPad và một chiếc MacBook với tổng số tiền hơn 20.000 nhân dân tệ (khoảng 60 triệu đồng). Khi người mẹ nói không đủ tiền, cô con gái đã mắng mẹ giữa cửa hàng đông người rằng cô sẽ mất mặt với đám bạn nếu không có những thứ này rồi bỏ đi, mặc cho người mẹ nước mắt chảy dài.

Giữa khuôn viên trường Đại học Huazhong ở Hán Khẩu, một cô gái đã lớn tiếng quát cha mẹ và dọa sẽ bỏ học nếu bố mẹ không mua cho một chiếc iPhone. “Con sẽ không học ở đây nếu bố mẹ không mua điện thoại, kể cả bố mẹ đã nộp tiền học phí”. Sau hơn một giờ “thương thuyết”, cuối cùng cô gái này đã đồng ý chuyển sang một dòng điện thoại khác, giá rẻ hơn.

Khái niệm “Thế hệ dâu tây” vốn chỉ những người sinh năm từ 1980 trở đi. Sở dĩ được “dán mác” tên loại quả này là bởi quả dâu tây rất mỏng manh và dễ bị hư hỏng. “Thế hệ dâu tây” cũng vậy, họ không chịu được những khắc nghiệt và khó khăn của thế giới thực tại. Họ là những người không chỉ ích kỷ, kiêu ngạo mà còn chậm chạp trong công việc.

Theo các nhà xã hội học, “thế hệ dâu tây” vốn được lớn lên trong điều kiện dư dả, khó khăn và nghèo đói là những điều xa lạ với những người trẻ tuổi này. Họ được bố mẹ nuông chiều do chính sách một con của Trung Quốc, ngoài những chuyện “mắng mẹ nạt cha” bị cộng đồng lên án, “Thế hệ dâu tây” còn được nhắc tới là những người không chịu được áp lực công việc, thường xuyên nhảy việc. Ben Hsu, 25 tuổi, đã tốt nghiệp một trường dạy nghề, nhưng cậu ta đã đổi việc hơn 10 lần trong vòng 5 năm, trong đó, có nơi anh chàng này bỏ công ty ngay sau một ngày làm việc. Một “dâu tây” khác tên Liv Cheng, 24 tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học, đã từ bỏ ý định trở thành giáo viên dạy nhạc vì gặp phải một chút khó khăn tại trường học. “Giáo viên mà có nhiệm vụ phải lau sàn và đi đổ rác”, Liv phàn nàn khi kể lại ngày đầu đi làm – “Tại sao tôi phải làm việc đó? Tôi có phải lao công đâu. Tôi thà ở nhà còn hơn”.

Nhiều nhà xã hội học Trung Quốc đồng quan điểm rằng, có nhiều những cô gái, chàng trai thuộc “thế hệ dâu tây” như trên là do lỗi của cha mẹ đã quá nuông chiều với những thú vui và sở thích nhất thời của con em mình đến mức làm hỏng chúng. “Mọi nhu cầu của “thế hệ dâu tây” đều được đáp ứng từ khi họ còn rất trẻ. Vì thế, họ không có khát vọng vươn lên hay có mong muốn đạt được một vị trí cao trong xã hội” – nhà bình luận về tình hình xã hội Wang Shing-ching nói.

31 thg 1, 2013

Sửa đổi Hiến Pháp - Đến giáo sư cũng lên tiếng


Hiện nay trên các diễn đàn, báo mạng cư dân mạng đang rất sục sôi thảo luận sôi nổi về việc sửa đổi Hiến Pháp. Có rất nhiều luồng ý kiến khác nhau thậm chí là trái chiều. Kẻ đồng ý người bảo không.. người đòi sửa chỗ này, sửa chỗ kia. Đến mức cả giáo sư Ngô Bảo Châu cũng tham gia lập hẳn một trang kêu gọi mọi người cùng sửa đổi Hiến Pháp. Đây là tuyên ngôn của họ trên trang hienphap.net

30 thg 1, 2013

MỘT HƯỚNG NHÌN KHÁC VỀ CÁC TRANG BLOG HIỆN NAY

Thực tế thời gian qua, đã có không ít người núp dưới vỏ bọc của các trang web cá nhân để tuyên truyền các luận điệu phản động, xuyên tạc các chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, tuyên truyền các giá trị tự do dân chủ theo kiểu phương Tây, thậm chí bôi nhọ các cá nhân khác…

Những kẻ thất bại hãy câm họng lại!


tác giả: xập xình
etvn10_1
Tôi không quan tâm việc ông Phạm Tuân có thực sự bắn rơi pháo đài bay B52 của Mĩ hay không. Tôi chỉ biết rằng hàng vạn đồng bào của tôi đã phải đánh đổi cả máu và nước mắt, sự chia cắt, nỗi đau mất mát không gì cân đong đo đếm được để đổi lại cuộc sống bình yên ngày hôm nay cho đất nước.
Và bất cứ lời nói việc làm nào không hướng tới mong muốn chung cho một cuộc sống hoà bình mà kích động lòng hận thù dân tộc, phủ nhận đi những giá trị tốt đẹp của số đông thông qua tiểu tiết đều là những thứ không bao giờ nên cổ xuý.
Tôi ghê tởm và khinh thường những con người xấu xa, cơ hội, muốn lợi dụng lòng tin mà đạp lên lợi ích của đại đa số nhân dân.
Người Việt Nam yêu chuộng hoà bình. Chiến thắng "Điện Biên Phủ trên không" không chỉ là thắng lợi của Việt Nam mà là thắng lợi của lực lượng yêu chuộng hoà bình trên toàn thế giới.
Khi không hướng tới một khao khát hoà bình như vậy, mọi sự thật - NẾU CÓ - cũng chỉ là mầm mống của lầm than, đau khổ. Bao nhiêu năm tháng đau thương vì chiến tranh ở Việt Nam đã là quá đủ. Những cái  tốt nhất là nên câm họng lại.

Khách quan?


Khi bị "rối loạn tiền đình", thì người ta không thể giữ được thăng bằng trong não bộ, dẫn đến chao đảo, hết ngã sang trái lại ngã sang phải, hết ngã lên trước lại ngã ra sau, cuối cùng thì té quỵ ...

29 thg 1, 2013

Bác Hồ với Đảng – những mùa xuân ghi nhớ

Sau mùa đông lạnh lẽo, muôn vật tiêu điều xác xơ, tạo hóa lại cho mùa xuân mang cho thế gian bao điều tốt tươi, muôn vật nhờ đó cũng mang một sức sống mới, đầy tươi trẻ. Với ý nghĩa của mùa xuân như vậy, Bác Hồ đã nghĩ đến cho Đảng ta cuộc đời gắn với mùa xuân. Mùa xuân Canh Ngọ năm 1930, nhận được liên lạc của Quốc tế Cộng sản, Bác Hồ đã từ Thái Lan đến Hồng Kông, bác quyết định họp hội nghị thành lập Đảng vào đúng ngày tết nguyên đán. Và thế là ngày 3-2-1930 đúng mồng 5 tết Canh Ngọ, hội nghị thành lập Đảng Cộng sản đã họp tại Cửu Long - Trung Quốc.

28 thg 1, 2013

CHÀO MỪNG NGÀY THÀNH LẬP ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM


Trong những ngày đầu năm mới, vui mừng đón xuân về trên mọi nẻo đường quê, chúng ta không quên những mùa xuân lịch sử của dân tộc, ngày 3-2 đang đến gần gợi nhớ đên một sự kiên lịch sử trọng đại – ngày thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam.

27 thg 1, 2013

Các thể loại comment trên diễn đàn

Dạo qua một lượt các diễn đàn, blog tuyên truyền những luận điệu sai trái thì thấy đa phần những người có tư tưởng chống đối phản động đều là những kẻ hoặc là ngu ngốc cả tin hoặc là lưu manh bịp bợp giả danh trí thức. Những bài viết của họ thoạt đầu đọc qua thì có vẻ rất đáng tin với những lí lẽ dẫn chứng đầy đủ. Nhưng phân tích cho cặn kẽ mới thấm ra cái mưu mô ngụy biện bên trong. Cộng theo đó là một bầy đàn những kẻ comment ăn theo, mà thường thấy là những kiểu comment như sau:

1. Đánh lạc hướng vấn đề
cm: gạo này ăn dở hơn cám
phản cm:  gạo ở quán kế bên dở hơn sao mày không chê?
cm: gạo này ăn dở hơn cám
phản cm:  cứ chê đi chê nữa đi chỉ vô ích thôi, để thời gian mà làm việc khác có ích hơn đi
cm: gạo này ăn dở hơn cám
phản cm:  Cái thằng Bắc kỳ câm mồm đi cho bố nhờ

2. Tấn công và chụp mũ uy tín đối phương
cm: gạo này ăn dở hơn cám
phản cm:  làm ơn cm cho có tính xây dựng đi, nếu giỏi mày tự trồng lúa xát gạo luôn đi
cm: gạo này ăn dở hơn cám
phản cm:  mày lớn lên là nhờ ăn gạo này, mày có quyền gì mà chê dở?
cm: gạo này ăn dở hơn cám
phản cm:  đến cả gạo làng mày mà mày còn chê, mày có phải người VN không hở?
cm: gạo này ăn dở hơn cám
phản cm:  vậy ý mày là gạo Tàu khựa thì mới ngon chứ gì? đồ phản quốc.
cm: gạo này ăn dở hơn cám
phản cm:  Cầm bát ăn cơm xong rồi chửi, cái loại ăn cháo đá bát vô liêm sỉ.
cm: gạo này ăn dở hơn cám
phản cm:  Nói chẳng có căn cứ gì yêu cầu đưa thông tin đúng sự thật đi
cm: gạo này ăn dở hơn cám
phản cm:  Mịa ngày xưa ông bà mày còn không có khoai sắn mà ăn chứ nói chi đến gạo mà mày chê dở, đồ vô ơn

3. Ngụy biện
cm: gạo này ăn dở hơn cám
phản cm:  vẫn còn ngon hơn nhiều so với gạo trước
cm: gạo này ăn dở hơn cám
phản cm:  không có gì là hoàn hảo cả, đừng vì một sơ suất nhỏ mà quy kết cho toàn bộ.

Chung quy lại là con hát mẹ khen hay, chúng nó tự biên tự diễn với nhau. bên trên là một áng văn nghi ngút ra vẻ có chiều sâu tư tưởng lí lẽ thuyết phục lắm. bên dưới là một bọn hùa theo comment ủng hộ rồi chửi bới những người có “ý kiến”. Cuối cùng thì cũng là một lũ hèn mà thôi.

Thư gửi anh - người chiến sỹ CA của em

Em nhớ anh. Giờ này anh vẫn đang ngồi miệt mài bên những lời khai, những biên bản, dạo này anh bận lắm. thấy anh gọi điện khoe anh vừa bắt được một vụ lớn lắm,… anh lại bắt được một vụ nữa rồi… em vui mừng nhưng cũng không khỏi lo lắng cho anh.
Anh ah. Đêm mùa đông gió rét thấu xương, cái rét của vùng núi, nơi là cửa ngõ của những cơn gió mùa đông bắc lạnh đến tái tê. Thế nhưng anh vẫn phải đi làm, thức thâu đêm, giữa trời sương gió ấy để làm nhiệm vụ.
Phải đi đến những vùng xa xôi, hẻo lánh nhất, Bơi qua những vũng nước bẩn đến kinh hoàng…
Anh còn trẻ, mới ra trường đã nhận công tác xa nhà, nhiều lần nhớ mẹ mà vì công việc anh không thể về bên mẹ được, đành ngậm ngùi gọi điện cho mẹ, rồi nói con nhớ mẹ..
Không một lời kêu ca than trách công việc, anh là vậy đấy. Làm gì cũng làm hết sức mình. Làm hết khả năng mình có thể.
Em tự hào lắm mỗi khi anh khoe án thành công, có những chiến công thầm lặng anh lặng lẽ kể cho em nghe. Dù anh không nói ra nhưng em biết được anh đã đóng góp rất nhiều công sức của mình trong những vụ án đó. Tuy vất vả nhưng anh luôn tận tình với công việc. Đem hết năng lực của mình để hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ. Điều đó làm em thêm tự hào và yêu anh nhiều hơn.
Khi em cuộn tròn trong chiếc chăn ấm áp, thì anh lại ở đâu đó ngoài bầu trời rét buốt kia. Em nhớ, nhớ anh lắm. Muốn nói chuyện với anh lắm, nhưng không muốn anh phân tán tư tưởng khi đang làm nhiệm vụ, em lại thôi, không gọi điện, không nhắn tin nữa, đợi khi nào anh xong việc, về anh sẽ gọi em. Công việc của anh luôn phải đi sớm về khuya, khi anh hoàn thành nhiệm vụ thì em đã say giấc từ bao giờ. Anh gọi điện, em ngái ngủ chỉ ú ớ được mấy câu rồi lại chìm vào giấc ngủ. Không có thời gian chia sẻ với anh thật nhiều, thật nhiều… em biết anh không trách em, vì em cũng rất mệt mỏi, ngày đi học cả ngày, công việc của em bận rộn, thêm những giờ giấc tập luyện của nhà trường rất khắt khe, em biết anh không đòi hỏi em phải thức đợi anh về, thức để nói chuyện cùng anh…
Đâu cần phải như vậy mới là yêu đúng không anh, yêu đơn giản là chúng mình hiểu và thông cảm cho nhau. Tình yêu không chỉ là thứ cảm xúc của hai người thuần túy, mà với em tình yêu còn là cả lòng yêu nước, yêu công việc của mình. Hi sinh cho tình yêu cũng là hi sinh cho đất nước. Mỗi dịp lễ, dịp cuối tuần khi bạn bè nắm tay người yêu đi dạo dưới những hàng cây đầy lãng mạn, thì em lại đứng đó một mình, nhưng em không cô đơn, vì lúc nào anh cũng nghĩ đến em mà. Anh cũng vậy, giữa đêm lạnh giá nhưng anh không cô đơn đâu, em luôn nhớ đến anh ở bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào. Hi sinh những dịp lễ tết ấy để anh làm nhiệm vụ,bảo vệ bình yên cho nhân dân, thật hạnh phúc biết mấy anh ạ.
Thương anh nhiều lắm và điều em muốn nói với anh là em rất tự hào về anh ^ ^!

Bộ mặt thật của “Triệu trái tim” và Trúc Hồ


Dạo gần đi, vi vu trên mấy trang VOA hay BBC tôi lại thấy nham nhảm nhưng bài đề cập đến cái bài “Triệu trái tim”. Thông tin lượm lặt được: bài hát này được trình diễn trong chương trình mà quản lý thị trường Việt Namđang phải đau đầu quét sạch khỏi thị trường còn nhà sản xuất thì hả hê với bộ dạng tỏ ra đau lòng “Chấp nhận Asia 71 bị in lậu trong nước”. Giả tạo một cách thô thiển!!

26 thg 1, 2013

Mạng Xã Hội


Mạng xã hội (MXH), hay gọi là mạng xã hội ảo, (tiếng Anh: social network) là dịch vụ nối kết các thành viên cùng sở thích trên Internet lại với nhau với nhiều mục đích khác nhau không phân biệt không gian và thời gian.

25 thg 1, 2013

KÊU GỌI, KÍCH ĐỘNG BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG QUỐC - CÓ CHĂNG LÀ “TÁ ĐAO SÁT NHÂN”


Xin được bắt đầu bài viết với một số tri thức về kế “Tá đao sát nhân”(Mượn dao giết người) của người xưa để tiện cho việc trình bày những ý kiến đóng góp chủ quan của cá nhân về vấn đề biểu tình, kích động biểu tình chống Trung Quốc xung quanh vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển Đông đang ùn ùn nổi lên những ngày qua.

24 thg 1, 2013

CÁI NHÌN LẠC LỐI VỀ CÁCH MẠNG THÁNG TÁM


Gần đây, trên một số trang mạng và cơ quan truyền thông ở nước ngoài, trong đó có hãng BBC xuất hiện bài viết dưới nhan đề “So sánh hai biến cố tháng Tám”- so sánh Cách mạng tháng Tám năm 1945 ở Việt Nam và cuộc chính biến tháng 8-1991ở Liên Xô dựa vào những cảm nhận của ông Nguyễn Minh Cần - theo bài viết là người đã chứng kiến cả hai sự kiện đó. Đọc những bài viết trên tôi tự hỏi, ông Nguyễn Minh Cần có thực sự tham gia vào 2 cuộc cách mạng, có thực sự từng là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam… Thật không khỏi bức xúc với những lời lẽ của ông. Trong bài viết “So sánh hai biến cố tháng Tám” ông Cần đã nói: "Chúng tôi tham gia Cách mạng tháng Tám với ý nghĩ chân thành, đất nước được tự do, độc lập với những lời hứa hẹn của Việt Minh lúc bấy giờ là mở rộng dân chủ, tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng, tự do đi lại hội họp, ngôn luận.”

23 thg 1, 2013

Tử hình bằng thuốc độc


Tiêm thuốc độc tử hình không còn là gì lạ với một số nước. Hơn 30/80 nước trên thế giới đã áp dụng.
Thi hành án bằng tiêm thuốc độc được xem là hình thức tử hình nhân đạo nhất trong các hình thức tử hình hiện nay. Ngay tại Mỹ, quốc gia được xem là coi trọng quyền con người thì tử hình vẫn đang hàng ngày diễn ra với đủ mọi hình thức xử bắn, phòng hơi ngạt, ghế điện, tiêm thuốc độc, treo cổ. Tử hình bằng xử bắn là hình thức khắc nghiệt nhất. Việc đem một con người ra bắn tỉa cho đến chết , dù biết rằng con người đó đáng phải chịu, xử chết một người để giữ cho xã hội tốt hơn, vì hàng triệu người khác, nhưng …. Mặt khác, người có trách nhiệm thi hành án sẽ cảm thấy vô cùng áp lực, chưa nói đến việc cảm thấy tội lỗi vì đã cướp đi sinh mạng một ai đó!

Người hâm mộ

 
Chia sẻ