31 thg 8, 2013

Người gốc Việt bị xét xử vì tham gia lực lượng khủng bố al-Qaeda



(Soha.vn) - Một nghi phạm người Anh gốc Việt đang bị tòa án ở London xét xử với tội danh "tiến hành thánh chiến" trong lực lượng khủng bố al-Qaeda.




                             Nghi phạm Minh Quang Pham.

Theo BBC, nghi phạm này tên là Minh Quang Pham, 29 tuổi, nhân viên thiết kế trang mạng trên internet, sinh ra tại Việt Nam.

Khi bị bắt tại sân bay Heathrow tháng 7/2011, Pham bị phát hiện mang theo đạn trong người. Pham được cho là đã trải qua khóa huấn luyện của al-Qaeda tại Yemen.

Theo tòa án Westminster (London), Pham từng bỏ lại vợ đang có thai ở New Cross (London) để tới Bán đảo Arabian (AQAP) để gặp các nhân vật cấp cao của tổ chức al-Qaeda tại đây và tuyên thệ trung thành với lực lượng cực đoan này.

Tòa án cho hay, Pham đã sử dụng tên Amin khi tham gia lực lượng này.

Một nhân chứng khai rằng, Pham đã tham gia việc thiết kế và xuất bản Inspire, tạp chí tuyên truyền bằng tiếng Anh của al-Qaeda trên mạng internet, nhắm vào độc giả phương Tây.

Trước đó, Mỹ đã cáo buộc Pham tội danh hỗ trợ vật chất cho tổ chức khủng bố nước ngoài, được huấn luyện quân sự, tàng trữ súng máy và đang yêu cầu Anh cho phép dẫn độ nghi phạm này về Mỹ.

Đây là một trong những người Việt hiếm hoi tham gia vào lực lượng Hồi giáo cực đoan. Nếu bị tuyên có tội, Pham có thể phải nhận án tù chung thân.

29 thg 8, 2013

VIẾT VỀ BÁC



      "Bác Hồ người là tình yêu thiết tha nhất trong lòng dân và trong trái tim nhân loại. Cả cuộc đời Bác chăm lo cho hạnh phúc nhân dân, cả cuộc đời Bác hy sinh cho dân tộc Việt Nam". Hồ Chí Minh- người anh hùng đan tộc, hình tượng bất tử trong trái tim hàng triệu con người Việt Nam qua biết bao thế hệ. Tên tuổi, công lao của Người sống mãi trong hồn thiêng dân tộc.


       Ngày 19.5.1890 Tại làng sen quê mẹ, cậu bé Nguyễn Sinh Cung cất tiếng khóc chào đời.Lớn lên trong thời buổi loạn lạc, nước mất nhà tan Người thấu hiểu cảnh khổ cực, lầm than của nhân dân, của quê hương, đất nước. Tình yêu nước và khát khao độc lập dân tộc lớn dần trong từng suy ngĩ của chàng thanh niên trẻ. Ngày 5.6.1911 tại bến cảng nhà Rồng, chàng thanh niên ấy nặng lòng xa quê hương ra đi "tìm đường cho dân tộc đi theo":

Đêm xa nước đầu tiên ai nỡ ngủ

Sóng vỗ dưới chân tàu đâu phải sóng quê hương

Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở

Xa nước rồi càng hiểu nước đau thương.

      Sức mạnh của lòng yêu nước âm ĩ,bập bùng cháy trong tâm thức Người. Mong muốn về một dân tộc độc lập. nhân dân hòa bình ấm no là nguồn đông lực to lớn thôi thúc Người ra đi tìm đường cứu nước, cứu dân. Trải qua biết bao khó khăn. gian khổ tột cùng tìm ra đường đi mới cho cách mạng nước nhà.

        Cả cuộc đời của mình Bác chỉ có"một ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta hoàn toàn tự do, đồng bào ta ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành". Từ thuở thiếu niên đến những giây phút cuối cùng trong hành trình cuộc đời của mình Người vẫn chỉ dành trọn vẹn cho sự ngiệp cách mạng dân tôc và của cả nhân dân thế giới.

        Lòng yêu nước nồng nàn, sục sôi khí thế, Người đã tìm đến chũ nghĩa Mác- Lê Nin " luận cương đến và Người đã khóc, lệ Bác Hồ rơi trên hai chữ Lê Nin"; tìm thấy ở đó ánh sáng cách mangjsoi chiếu dân tộc, sáng tạo linh hoạt vào tực tiễn cách mạng nước nhà, lãnh đạo Đảng và nhân dân đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác.

       Hồ Chí Minh, vị cha già cua dân tộc, người đã sáng lập ra Đảng cộng sản Việt Nam - đảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, đưa cách mạng tháng Tám thành công" tháng tám mùa thu trang lịch sử -tuyên ngôn Người đọc sáng non sông", khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, mở ra thời kỳ mới cho dân tộc.

        Hồ Chí Minh là linh hồn, là vì sao sáng nhất trong muôn vì sao lãnh đạo đảng, toàn dân ,toàn quân đoàn kết, chung sức đứng lên làm cách mạng; không sợ hy sinh gian khổ làm nên những thắng lợi vẻ vang cùng hồn thiêng sông núi.

       Người là tấm gương sáng tượng trưng cho tinh hoa văn hóa dân tộc Việt Nam, bức tường thành vĩ đại của ý chí kiên cường, bất khuất của dân tộc trong mấy nghìn năm lịch sử. 

       Là tượng trưng cao đẹp của chũ nghĩa yêu nước chân chính kết hợp nhuần nhuyễn với chũ nghỉa quốc tế vô sản. Trong cuộc đời hoạt động cách mạng Bác là một nhà yêu nước vĩ đại, một chiến sĩ cộng sản xuất sắctrong phong trào cộng sản và phong trào giải phóng dân tộc. 

     Hồ Chí Minh là một chiến sĩ cộng sản mẫu mực. Phẩm chất đạo đức cao đẹp của người là sự kết tinh những giá trị truyền thống tốt đẹp nhất của dân tộc.Hình ảnh mộ vị chủ tịch nước với chiếc áo nâu giản dị, thanh bạch,khiêm tốn, cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Người là hình mẫu của một công dân "giàu sang không thể quyến rũ, nghèo khó không thể lay chuyển, uy quyền không thể khuất phục".

      Cuộc đời của chủ tịch Hồ Chí Minh là một cuộc đời trong sáng và cao đẹp của một người cộng sản vĩ đại.một anh hùng dân tộc kiệt xuất, một chiến sĩ quốc tê lỗi lạc cống hiến không ngừng nghỉ vì nhân dân, vì tổ quốc, vì hòa bình thế giới.

     Bậc vĩ nhân ấy đã chìm vào giấc ngủ ngàn thu, hòa cùng hơi thở, linh hồn dân tộc nhưng hình tượng cao đẹp của một con người "là cha, là bác, là anh- trái tim lớn bọc trăm dòng máu đỏ của Hồ chủ tịch thì vẫn còn sống mãi trong trái tim dân tộc.

      Ghi nhớ sâu sắc công lao to lớn của Người, toàn Đảng , toàn dân, toàn quân chung tay ra sức xây dựng nhà nước xã hội chũ nghĩa công bằng, dân chủ, văn minh.Sớm đưa đất nước sánh vai với các cường quốc năm châu, khẳng định vị thế dân tộc trong khu vực và trên thế giới. 

     Ra sức học tập, rèn luyện và làm theo phẩm chất đạo đức Hồ Chí Minh, không ngừng phát huy tinh thần dân tộc cao đẹp, xứng đáng với những gì mà Bác hằng mong muốn.

Bác Hồ là vị cha chung

Là sao bắc đẩu, là vầng thái dương.


-- Sao Băng Thiên Sứ --

27 thg 8, 2013

SỨC TRẺ HÔM NAY

     "Nếu là chim tôi sẽ làm loài bồ câu trắng, nếu là hoa tôi sẽ làm một đóa hướng dương, nếu là mây tôi sẽ làm một vầng mây ấm, là người tôi sẽ chết cho quê hương”...Lời bài hát vang lên, trái tim ta lại thổn thức những suy nghĩ về khát khao, về đam mê của thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay.
        Sinh ra và lớn lên trong nền hòa bình, độc lập; không một lần phải chứng kiến đạn bom,máu lửa, không trực tiếp chứng kiến những mất mát đau thương của thế hệ đi trước…Nhưng qua những trang sử hào hùng cũng đủ để ta cảm thấy tự hào về truyền thống đấu tranh anh dũng, thiêng liêng của dân tộc.
       Bước vào thế kỷ 21, bầu trời trong xanh, không còn mưa bom bão đạn, không còn những bong mây đen vần vũ. Hòa bình, độc lập ,đất nước ngày càng phồn thịnh, phát triển , cần lắn những con người có đam mê, có khát vọng xây dựng và làm chủ đất nước.

Chung tay vì cồng đồng với những hành động thiết thực
       Một nền hòa bình tự chủ là cơ sở vững chắc, nền móng tốt đẹp cho thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay học tập, rèn luyện và không ngừng phát huy lý tưởng cách mạng, lý tưởng cộng sản, phát huy quyền làm chủ của mình.
      “Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền”, sống có ước mơ khát vọng chính đáng và sẵn sang chấp nhận khó khăn ,gian khổ để thực hiện lý tưởng là điều căn bản nhất mà mỗi một cá nhân chúng ta cần phải có. Sẽ chẳng bao giờ bạn băng qua được vực thẳm nếu bạn không dám đặt chân lên sợi dây thừng bắc ngang qua bờ vực đó.Một đời bắt đầu từ tuổi trẻ, tuổi trẻ là mùa xuân của đất nước, là mùa xuân hy vọng về một thế hệ lãnh đạo, những chủ nhân tương lai của dân tộc.
      Chúng ta tự hào là con cháu của dòng dõi Lạc hồng mang trong mình ý thức dan tộc tộc lớn, ta tự hào vì đại bộ phận các bạn trẻ hôm nay đang nỗ lực phấn đấu không ngừng nghĩ, không ngừng trau dồi kiến thức, tu dưỡng đạo đức,rèn luyện nhân phẩm..phát triển bản thân tên mọi lĩnh vực cuộc sống, mang về cho đất nước những thành tích đáng quý,ghi dấu tên mình trong khu vực và cả thế giới.
      Hội nhập kinh tế quốc tế, mở cửa thị trường cũng là cơ hội cho thế hệ trẻ tiếp thu tinh hoa văn hóa, tri thức nhân loại . Nhưng hòa nhập nhưng không hòa tan , tiếp thu trên tinh thần có chọn lọc, giữ gìn và phát huy những giá trị truyền thống của dân tộc.
      Chúng ta tự hào với những thành quả cách mang mà bao thế hệ cha ông đã tạo nên và cũng thật tự hào với những thành tích mà thế hệ trẻ hôm nay đạt được.’Đi lên thanh niên chớ ngại ngần chi, đi lên thanh niên làm theo lời Bác, không có việc gì khó chỉ sợ lòng không bền, đào núi và lấp biển, quyết chí ắt làm nên” Thế hệ hôm nay cần phát huy quyền làm chủ của mình để xây dựng đất nước văn minh giàu đẹp hơn. Đặc biệt cần nêu cao tinh thần dân tộc trước các âm mưu của các thế lực phản động, chống phá cách mạng. Một bộ phận nhỏ các bạn trẻ đang bỏ quên tuổi trẻ, bỏ quên vai trò xây dựng đất nước của mình cần có cái nhìn khác hơn, từ bỏ thói quen hưởng thụ, từ bỏ chủ nghĩa cá nhân để sống có ý nghĩa hơn.
      Không ai có thể tránh được bão giong cuộc đời vì thế đừng mong chờ một cuộc sống chỉ toàn sự bình yên.Hãy đón nhận nhứng thử thách cúa cuộc sống như một sự tất yếu. Khó khăn và sự mất mát chính là hành trang giúp ta chín chắn và trường thành hơn.

 Theo kenhphununews!

26 thg 8, 2013

HÃY LÊN TIẾNG VÌ SAI TRÁI ĐỖ THỊ MINH HẠNH

    Lại thêm một "thánh" phản động nữa được bọn danlambaovn này suy tôn. Vâng, chẳng ai khác đó tù nhân Đỗ Thị Minh Hạnh một cái tên mà bậy rận vẫn suy tôn là "một nữ tù nhân lương tâm bất khuất nhưng lại bị đày đọa hơn trong nhà tù CS, đó là sinh viên Đỗ Thị Minh Hạnh". Chắc lại mượn cái vụ Phương Uyên để tung hứng một thể đó mà? anh đã nói rồi mà, cứ kẻ nào bị tội phản động là y như rằng các trang blog phản động kiểu này lại phong cho bọn tội phạm đấy cái tên "yêu nước","tù nhân lương tâm'... này kia rồi khóc thuê cho chúng mà không biết là có thực sự là bọn tội phạm đó có cần hay không? Sáng 27/10/2010, kẻ phản động tên Đỗ Thị Minh Hạnh cùng Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đã nhận tội rồi, cáo trạng rành rành ra đó các Bác ạ. Giờ ở đây còn có bọn kêu là vô tội nữa? Không thấy buồn cười hả bọn phản động danlambaovn? Đúng là ''Chó cùng cắn giậu'' cùng đường là chó cắn nhau cả đàn vậy?
     Hãy để các em nó chấp hành bản án, kêu lu loa cái quái gì nữa? đó cũng là hệ quả tất yếu của việc không tôn trọng pháp luật Việt nam mà thôi.
   Chắc là vừa xọng vụ Phương Uyên và Nguyên Kha thấy thấy đó như là miếng mồi ngon để gây sức ép quốc tế chứ gì? mỡ đâu mà húp, có tội thì phải chấp hành mà thôi. Đúng là mang cái danh "rận" quả không sai, diễn hết trò này lại diễn trò khác, hết anh Cù, rồi đến anh Cày tuyệt thực, rồi giờ lại lu loa công an đánh người để vạch mặt ăn vạ kiểu như Chí đức mắc H7N9 vậy... không biết mai đây có cái kiểu vu khống Công an Việt nam moi tim, mổ ruột không nhỉ? có thể có đó. Bởi với cái thói hèn hạ, bẩn thỉu đó thì diễn đủ trò trên đời.
  Để bạn đọc có cái nhìn chân thực Linh Beo@ phác thảo sơ qua những tội lỗi của Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh để cùng biết. Coi như là cái bằng chứng cho cái thói vu loa không có căn cứ của bà Trần Thị Ngọc Minh thân mẫu của Minh Hạnh gửi cho các cơ quan quốc tế nhân quyền trên trang danlambao.vn hôm nay:
   Ngày 27/10/2010 , Tòa sơ thẩm - Tòa án nhân dân tỉnh Trà Vinh đã mở phiên xét xử Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh với tội danh "phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân" theo điều 89 Bộ luật Hình sự, vì đã rải truyền đơn kích động công nhân biểu tình, đình công, phá hoại tài sản doanh nghiệp theo chỉ đạo của Trần Ngọc Thành, kẻ cầm đầu tổ chức phản động "Ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam" do Trần Ngọc Thành lập ra ở Ba Lan.
            Sinh năm 1985, cư trú tại tỉnh Đồng Nai, Chương là con trai của Đoàn Văn Diên. Được Nguyễn Công Bằng, kẻ đã đẻ ra cái tổ chức phản động gọi là "đảng vì dân" ở Mỹ, móc nối, Đoàn Văn Diên lôi kéo nhân tình là Trần Thị Lệ Hồng (bí danh Nguyễn Thị Lệ Hồng) cùng Đoàn Huy Chương (bí danh Nguyễn Tấn Hoành), gia nhập "đảng". Để chứng minh thực lực nhằm xin tiền của Nguyễn Công Bằng, giữa tháng 6/2006, Diên dẫn Lệ Hồng và Chương đến một khu đất vắng thuộc huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai, dùng điện thoại di động trả lời phỏng vấn của Đài Phát thanh Á châu tự do (RFA). Cuộc phỏng vấn này do Trịnh Ngọc Anh, là tay chân đắc lực của Nguyễn Công Bằng, thiết kế. 
       Lúc trả lời những câu hỏi của RFA, Đoàn Huy Chương xưng tên là Nguyễn Tấn Hoành, rồi "nổ" rằng, để đối phó với Cơ quan An ninh Việt Nam, nên đây là buổi phỏng vấn cực kỳ bí mật, được tiến hành trong một khu rừng hoang vắng, có nhiều thành viên quốc nội của "đảng vì dân" canh gác cẩn mật. Nội dung các câu hỏi và câu trả lời đều nhằm mục đích vu khống, xuyên tạc chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước Việt Nam. 
      Đầu tháng 7/2006, Đoàn Văn Diên nhận được 6 nghìn USD do Nguyễn Công Bằng, Trịnh Thị Ngọc Anh gửi về, để mua điện thoại di động, máy vi tính, máy in, in truyền đơn tán phát, tuyên truyền cho "đảng vì dân". Tuy nhiên, Đoàn Văn Diên đã dùng phần lớn số tiền này để cùng Lệ Hồng ăn chơi, du hí. Nhằm đánh lừa Nguyễn Công Bằng, Diên báo cáo láo, là mình đã in xong truyền đơn, dự định sẽ rải ở Quốc lộ 20, khu vực Tân Vạn, tỉnh Đồng Nai và tỉnh Bình Dương. Tiếp theo, Diên xin Nguyễn Công Bằng cho thêm tiền để thực hiện kế hoạch. 
        Nhưng đợi mãi chẳng thấy Nguyễn Công Bằng gửi tiền, tháng 10/2006, Đoàn Văn Diên lấy bí danh là Hoàng Thanh Thủy, bắt liên lạc với Đỗ Thành Công, kẻ cầm đầu tổ chức "đảng dân chủ nhân dân" ở Mỹ, rồi cung cấp cho Công một bản danh sách "ma" mà theo Diên, là "những người Diên đã móc nối được". Lập tức, Đỗ Thành Công phong cho Đoàn Văn Diên làm "khu bộ trưởng" của "đảng dân chủ nhân dân", Đoàn Huy Chương - tức Nguyễn Tấn Hoành là "bí thư dân chủ nhân dân" tỉnh Đồng Nai, đồng thời gửi cho Diên tổng cộng 3 nghìn USD để Diên lập "hiệp hội đoàn kết công nông". Trong "hiệp hội" này, Đoàn Huy Chương giữ chức... đại diện người lao động! 
       Giữa tháng 11/2006, Đoàn Văn Diên, Trần Thị Lệ Hồng, Đoàn Huy Chương tổ chức in truyền đơn tại nhà trọ số 319/26 đường Lạc Long Quân, quận 11, TP HCM theo mẫu do Đỗ Thành Công gửi sang bằng e-mail, nội dung kêu gọi công nhân đình công, phá nhà máy, hủy hoại tài sản của chủ doanh nghiệp, nhất là doanh nghiệp vốn nước ngoài để tạo dư luận xấu, gây tâm lý hoài nghi cho các nhà đầu tư. 
     1h sáng ngày 14/11/2006, khi đang rải truyền đơn tại khu vực xã Hưng Thịnh, huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai, cả bọn bị bắt với toàn bộ tang vật. Ra tòa, Đoàn Văn Diên bị xử phạt 4 năm tù giam, Trần Thị Lệ Hồng 3 năm tù, Đoàn Huy Chương 18 tháng tù. 
Tháng 5/2008, Đoàn Huy Chương được tha. Những tưởng anh ta sẽ từ bỏ con đường sai trái. Nhưng không, ngựa quen đường cũ, Chương lại tiếp tục tìm cách liên lạc với những tổ chức người Việt lưu vong, chống Cộng cực đoan ở nước ngoài, để chống phá đất nước. 



Đoàn Huy Chương và Trần Ngọc Thành. 

   Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, sinh năm 1981 tại Tiền Giang, cư trú tại số nhà 14/12 đường Bến Chương Dương, phường Cầu Kho, quận 1, TP HCM, làm nghề sửa chữa máy vi tính. Hùng đã từng bị Công an TP HCM lập biên bản cảnh cáo về hành vi cấu kết với một số đối tượng chống đối chính trị, khiếu kiện cực đoan, gây rối trật tự công cộng. 
   Đỗ Thị Minh Hạnh, sinh năm 1985 tại Lâm Đồng, cư trú tại tổ 2, khu 5, thị trấn Di Linh, tỉnh Lâm Đồng. Cũng như Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh đã từng bị Cơ quan An ninh gọi hỏi, răn đe về hành vi câu kết với một số đối tượng chống đối ở trong nước nhưng chứng nào tật nấy, Hạnh vẫn tiếp tục hoạt động, tiếp tục giữ mối liên lạc với các ổ nhóm phản động người Việt ở nước ngoài. 

Xung quanh vụ rải truyền đơn ở Trà Vinh 

       Ngày 28/1/2010, tại khuôn viên Nhà máy giày da Mỹ Phong thuộc huyện Tiểu Cần, tỉnh Trà Vinh, xuất hiện một cuộc đình công, nêu yêu sách về tiền lương, chế độ lao động với hàng trăm công nhân tham dự mà trong đó, nhiều phần tử quá khích đã có những hành vi gây mất trật tự an ninh, làm giao thông ách tắc. Cuộc biểu tình kéo dài mãi đến ngày 3/2/2010, thì lãnh đạo nhà máy, tổ chức Công đoàn và chính quyền địa phương mới giải quyết được. 
       Suốt thời gian diễn ra cuộc biểu tình, lẫn lộn trong số công nhân, có 3 người gồm 2 nam - một tự xưng là Chín, một là Hoàng và một nữ, tự xưng là Ngọc Anh. Cả 3 người ngoài việc quay phim, chụp hình cảnh biểu tình, họ còn có những lời lẽ kích động công nhân, xúi giục công nhân gây rối, đập phá tài sản nhà máy. 
   Trong khi cuộc đình công đang diễn ra, thì rạng sáng ngày 31/1 và ngày 1/2/2010, trên Quốc lộ 60, trước cửa Nhà máy giày da Mỹ Phong, xuất hiện khoảng 2 nghìn tờ truyền đơn của một tổ chức mang tên "Phong trào lao động Việt", nội dung kêu gọi công nhân đình công, biểu tình. Chưa hết, cũng vào lúc rạng sáng ngày 9/2/2010, tại 24 điểm thuộc 8 phường, xã của 5 quận, huyện là quận Tân Bình, quận Bình Tân, quận 10, quận Tân Phú và huyện Bình Chánh, TP HCM, lực lượng dân phòng, quần chúng đã phát hiện và thu giữ rồi nộp cho cơ quan chức năng trên 3 nghìn tờ truyền đơn, in trên khổ giấy A5 với tiêu đề "Lời kêu gọi ngàn năm Thăng Long", nội dung kích động người dân chống lại Đảng, Nhà nước, kêu gọi "đấu tranh để đòi dân chủ", do tổ chức mang danh "Ủy ban phối hợp hành động vì dân chủ", thực hiện. Đặc biệt hơn nữa, phía dưới tờ truyền đơn, có ghi tên 4 tổ chức khủng bố, phản động, gồm "Việt tân", "tập hợp vì công lý", "đảng dân chủ nhân dân" và "Ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam". 
       Vẫn cùng ngày nói trên, tại Đồng Nai, Công an tỉnh cùng giáo dân Kim Thượng, Phát Hải - xã Gia Kiệm, và giáo xứ Bạch Lâm - xã Gia Tân 2, huyện Thống Nhất đã phát hiện, thu giữ trên 1.500 tờ truyền đơn phản động, với hình thức, nội dung giống y như những tờ truyền đơn đã được rải tại TP HCM. 
Cái giá phải trả 
       Sau khi xảy ra những vụ rải truyền đơn, căn cứ vào tang vật thu được cùng quá trình xác minh, Cơ quan An ninh Việt Nam nhận định "Phong trào lao động Việt" là tổ chức đứng ra thực hiện những vụ này. Qua lời tường thuật, mô tả mặt mũi, tướng người, cách ăn nói..., của nhiều công nhân, của chủ nhà trọ đã cho "Chín", "Hoàng", "Ngọc Anh" thuê phòng, đối chiếu với đặc điểm nhân dạng, Cơ quan An ninh Việt Nam xác định người tên là "Chín", xuất hiện trước, trong và sau cuộc đình công của công nhân Nhà máy da giày Mỹ Phong, chính là Đoàn Huy Chương. 
      Ngày 12/2/2010, Đoàn Huy Chương bị bắt. Tiến hành khai thác, Chương khai ra đối tượng có bí danh là Hoàng, là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, còn đối tượng nữ bí danh "Ngọc Anh", tên thật là Đỗ Thị Minh Hạnh. 
       Nghe tin Đoàn Huy Chương bị bắt, Hạnh cùng Hùng biến mất. Tuy nhiên, bằng sự cảnh giác cao độ của quần chúng nhân dân, kết hợp với các biện pháp nghiệp vụ, Cơ quan An ninh đã bắt được cả Hạnh lẫn Hùng khi Hạnh đang ẩn náu lại Lâm Đồng, còn Hùng trốn ở Đồng Nai. 
     Bên cạnh đó, vẫn theo kết quả điều tra, xác minh và lời thú nhận của Đoàn Huy Chương, Cơ quan An ninh bắt tiếp Đoàn Huy Tâm, sinh năm 1979 tại Đồng Nai, cư trú tại thôn 9, xã Tân Lâm, thị trấn Di Linh, tỉnh Lâm Đồng, là anh ruột của Đoàn Huy Chương và đồng thời cũng là người đã trực tiếp rải truyền đơn tại Gia Kiệm, Gia Tân 2, huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai ngày 9/2/2010. Tang vật thu giữ gồm 1 máy tính xách tay, 2 máy in, 2 xe máy, 4 điện thoại di động, 1 máy quay phim dưới dạng cây bút cùng nhiều tài liệu phản động. 
     Có thể thấy trong vụ việc này, thông qua Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương, bọn cầm đầu các tổ chức chống Cộng cực đoan ở nước ngoài như Trần Ngọc Thành, Nguyễn Công Bằng, Đỗ Thành Công, Trịnh Thị Ngọc Anh..., đã lợi dụng các vấn đề còn thiếu sót trong chế độ lao động, tiền lương của công nhân ở một số khu công nghiệp để tổ chức mạng lưới tuyên truyền, kích động công nhân biểu tình, phá hoại máy móc, nhà xưởng, tài sản. 
       Quá trình điều tra của Cơ quan An ninh Việt Nam đã cho thấy, các tổ chức phản động này còn được sự giúp sức của "Quỹ quốc gia yểm trợ dân chủ" (gọi tắt là NED), "Trung tâm quốc tế về đấu tranh bất bạo động" (ICNC), ở Mỹ, và "Trung tâm ứng dụng chiến lược, hành động bất bạo động" (CANVAS) ở Serbia, mà mục đích là cung cấp tài chính, kỹ thuật chuyên môn cho các nhóm người Việt lưu vong hải ngoại, để những nhóm ấy triển khai "lộ trình dân chủ hóa cho Việt Nam" theo 3 bước, trong đó có bước "kích động quần chúng trong nước nổi dậy đòi tự do, dân chủ, nhằm thay đổi thể chế chính trị ở Việt Nam". 
       Thực hiện "lộ trình" này, từ ngày 28 đến 29/12/2009, 4 tổ chức phản động lưu vong người Việt, gồm "Việt Tân", "đảng dân chủ nhân dân", "tập hợp công lý" và "Ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam", đã tụ họp nhau tại Malaysia để thành lập liên minh với danh xưng "Ủy ban phối hợp hành động vì dân chủ", nhằm tiến hành các hoạt động trong nước, trước mắt là tán phát tài liệu phản động, kích động quần chúng - nhất là giới công nhân tại các khu công nghiệp đình công, biểu tình, phá rối an ninh trật tự, chống lại chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước rồi dần dà công khai hóa lực lượng để phá hoại Đại hội Đảng các cấp, tiến đến phá hoại Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI và cuộc bầu cử Quốc hội lần thứ XII. 
       Để xây dựng cơ sở hạt nhân trong nước, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh đã được Trần Ngọc Thành, kẻ cầm đầu "Ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam" đưa sang Malaysia đào tạo, huấn luyện, rồi từ ngày 28/1 đến ngày 9/2/2010, Trần Ngọc Thành đã chỉ đạo Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương và Đoàn Huy Tâm thực hiện các vụ kích động biểu tình, rải truyền đơn ở Trà Vinh, Đồng Nai, TP HCM. 
      Thủ đoạn hoạt động của Chương, Hùng, Hạnh là dùng bí danh khi tiếp xúc, dùng mạng Internet và điện thoại di động để liên lạc với bọn cầm đầu ở nước ngoài, dùng máy tính xách tay, máy in cá nhân để soạn thảo, in ấn truyền đơn. Chúng thường xuyên thay đổi chỗ ở, lợi dụng đêm khuya - từ 2h đến 5h sáng để rải truyền đơn tại các khu dân cư, khu công nghiệp, sau đó chụp hình đưa lên mạng Internet và trả lời phỏng vấn của báo, đài nước ngoài nhằm khuếch trương thanh thế. 
       Đối tượng mà chúng nhắm tới là giới thanh niên, sinh viên, học sinh, công nhân. Dùng tiền bạc để mua chuộc, hứa hẹn sẽ đưa ra nước ngoài học tập, lao động, chúng lợi dụng những mâu thuẫn giữa công nhân và lãnh đạo các công ty, xí nghiệp - nhất là các công ty, xí nghiệp vốn nước ngoài để lôi kéo, xúi giục công nhân đình công, biểu tình, bạo loạn. 
      Do những hành vi này, Tòa án nhân dân tỉnh Trà Vinh đã tuyên phạt Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 9 năm tù giam, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương mỗi người 7 năm tù giam"
        Những kẻ đầu óc ngu si vì tứ chi quá phát triển như bà Trần Thị Ngọc Minh thân mẫu của Minh Hạnh cần hiểu rõ rằng: bán án mà con bà đã nhận đáng lẽ phải nặng hơn thế nữa nhưng do chính sách khoan hồng của Nhà nước CHXH chủ nghĩa Việt nam nên con bà mới được bản án nhẹ như vậy. Đáng lẽ phận làm mẹ - là người từng trải bà phải hiểu điều đó chứ? Tôi thật sự buồn cho một con người bà, một tương lai của con bà sắp tươi sáng đang hé rộng ra đó, bản án 7 năm đâu là dài so với một người trẻ tuổi như Hạnh chứ? phận làm cha làm mẹ nên động viên cho con mình cải tạo cho tốt, chứ đừng vu loa những điều vô lý như thế nữa? 
          Chẳng ai vô cớ mà đánh người đâu, Công an cũng vậy? làm công tác giám thị trại giam đâu là giáo dục chính trị tư tưởng cho tù nhân trong tù để khi ra tù họ hòa nhập cộng đồng, biết ăn năn hối cải làm lại cuộc đời. Tôi phải nói điều này cho Bà và bọn bợ đợ bà hiểu thế này, Công an cũng là công dân không phải là ai khác? không phải là bậc cao nhân nào cả, do đó họ bao giờ cũng là người phải tuân thủ pháp luật và bảo vệ việc thực thi pháp luật trong cộng đồng. Do đó, sẽ không có bạo hành hay đánh đập dã man vì điều đó pháp luật Việt nam không cho phép điều đó, họa chăng chỉ áp dụng cưỡng chế trong trường hợp chống người thực thi công vụ mà thôi. 
       Thiết nghĩ, còn 4 năm chấp hành bản án trong tù nữa, con bà Đỗ Thị Minh Hạnh chắc cũng đã nhận thức được điều sai trái của mình, hơn lúc nào hết bà hãy động viên con mình cải tạo tốt để bước chân ra khỏi "vết bùn nhơ" của mấy tên phản động đó, chứ đừng "ngồi đổng nói trống không" nói nhưng điều trên mây như thế nữa? chẳng giúp ích gì đâu, đừng ảo tưởng một tương lai tốt đẹp khi nghe theo mấy tiếng "ảo vọng" của mấy nhà rận chủ.

Theo vietnamngayve



24 thg 8, 2013

NHÀ DÂN CHỦ DIỄN TRÒ MỚI

        Không còn xa lạ với thủ đoạn ươn hè của bè lũ phản động nữa, phô diễn hết trò này, rồi đến trò khác. Khi thì vạch mặt ăn vạ kêu công an đánh người, khi thì tuyệt thực trong trại giam để vu oan cán bộ trai giam đánh đạp tù nhân lương tâm, rồi mới đây nấp dưới danh nghĩa lớp học tiếng anh để tuyên truyền chống Nhà nước... Vậy mà, vẫn vu loa thế này thế nọ để bôi nhọ đủ điều. thật sự không thể nào hiểu nổi. mấy ngày hôm nay, tuy không mới mẻ gì với cái trò lố này nhưng hiện tượng mướn danh nghĩa blogger để gửi bản “Tuyên bố của blogger Việt Nam” nhằm kích động dư luận phản đối điều 258 BLHS (gọi tắt là Tuyên bố 258). 

Hai blogger Nguyễn Nữ Phương Dung và Nguyễn Thảo Chi
từ Bangkok trở về được đón tiếp tại phi trường Tân Sơn Nhất,
ngày 05/08/2013
       Điều 258 là một điều trong Bộ Luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam, điều luật này đảm bảo cho công dân có được quyền dân chủ nhưng không thể dùng quyền dân chủ của mình hại người khác và làm tổn hại lợi ích quốc gia:

"1. Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.
2. Phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm"

       Đọc hết điều 258 chúng ta có thấy cái nào ngăn cấm tự do ngôn luận, tự do báo chí đâu? nói chính xác là cấm người khác xâm phạm đến các quan hệ đó mà thôi. Vậy điều chúng muốn xóa bỏ điều 258 là gì? là để nói thoải mái, chặt, chém vô tư mà không sợ ai hết và coi đó mới là dân chủ? tiến bộ. Mơ hả? có một quốc gia nòa mà buông lỏng, thả tự do cho "nhân dân" làm càn như thế không? Việt nam cũng vậy? cái gì cũng có tôn ty trật tự chứ? muốn nói gì thì nói hóa ra cái xã hội đó là cái chợ cho mọi người xát phạt lợi ích nhau hả??? và ai trong chúng ta cũng được bịa đặt vu cáo nhà nước kiểu như “ Công An chặt tay ĐIếu Cày“ “chính phủ bán biển Đông cho Tàu", “Nhà nước giết người vô tội ..” …. Nói chung là ai thích nói gì thì nói , nói nhăng nói cuội, ngậm máu phun người xả láng. Vâng, một xã hội lộn xộn, sặc mùi bộ lạc nguyên thủy rừng rú như thế là mơ ước của các nhà nhà dân chủ. Thiệt không cách chi mà hiểu được tâm tư của các nhà!!!
         Tấn trò hài này cũng chẳng kém phần hài hước so với những tấn trò mà gã họ Cù và Điếu Cày vừa mới diễn. Tuy có khác nhau về hình thức: Một bên là dùng trạng thái động để tấn công, trong khi đó bên kia dùng trạng thái tĩnh để tuyên chiến với chính quyền. Nhưng giống nhau và đã trở thành lộ trình quen thuộc là nghệ thuật PR của họ. Đầu tiên họ chộp ngay sự kiện nhạy cảm để la làng, đánh động sự quan tâm của dư luận, kế đến họ thi nhau hùa theo tung hứng, huy động hết công suất của các “la ó viên” và tận dụng tối đa phương tiện đấu tranh bàn phím là blog, facebook để đẩy sự kiện đến cao trào…làm cho đọc giả bị ngập chìm trong hỗn độn thông tin mà họ loan ra. Không chỉ đọc giả tại Việt Nam và đọc giả Việt Nam ở nước ngoài mà ngay chính các tổ chức chính phủ, phi chính phủ dù có hẳn những chuyên gia phân tích tin cũng bị ngộ độc. Rõ ràng, nếu không ngộ độc thì họ đã chẳng có tình trạng thảm hại phải tẽn tò sau khi gửi công hàm cho chính phủ Việt Nam yêu cầu thế này hay thế nọ, để rồi chẳng cần để đến lúc phía Việt Nam có công hàm trả lời, họ đã phải nghệt mặt ra khi biết được sự thật: HỌ ĐÃ BỊ LỪA!

        Như vậy cái quy trình trong nghệ thuật PR của những “nhà dân chủ bàn phím” này là phải LỪA dư luận. Cái sự LỪA quả thật công phu và đòi hỏi sự nhuần nhuyễn của các “nhạc công” mà còn bởi sự hợp tác, dẫn lối của “nhạc trưởng”. Gần đây, chả hiểu từ đâu mà “nhạc công” đã nhiều, “nhạc trưởng” lại cũng ngày một lắm. Giàn giao hưởng của họ lắm cung bậc thăng, trầm và cũng đã tạo nên được một vài bản hợp xướng khá đồng điệu.

       “Tuyên bố 258” là sản phẩm ăn theo của dòng sản phẩm có tên “tuyệt thực”. Được nặn ra bởi đám xôi thịt lau nhau mang danh nghĩa blogger. Mới đầu, quy tụ được hơn 60 cái tên lấy danh blogger, nhưng không phải tất tật những cái tên ấy đều có được blog riêng cho mình. Tuyên bố với vỏn vẹn chưa đầy trang giấy, chưa sạch chính tả, vừa ra đời, họ đã nhanh chóng công bố trên mạng và áp dụng ngay lộ trình quen thuộc là người tung – kẻ hứng. Để tạo thêm hiệu ứng, gây sốc, độc cho dư luận, họ liên tiếp tổ chức cho những thành viên trẻ tuổi, hung hăng tiếp cận các cơ quan ngoại giao để làm cái việc “trao” Tuyên bố. Họ còn cho hẳn một nhóm 5 người trốn sang Thái Lan để tìm đến các tổ chức phi chính phủ làm tiếp các sự kiện “trao” nhằm đánh bóng sự kiện. Nực cười nhất là sự kiện hai ngựa cái non háu đá Thảo Chi và Phương Dung được chúng tổ chức đón chào khi từ Thái Lan về tới sân bay Tân Sơn Nhất. Sau khi “trao” tuyên bố cho các tổ chức phi chính phủ ở Thái, chúng nhận định nguy cơ bị chính quyền xử lý khi về nên đặt ra nhiều tình huống chuẩn bị và chuẩn bị tinh thần cho việc đón nhận khả năng xấu nhất là bị bắt. 

"DANH SÁCH CÁC TỔ CHỨC QUỐC TẾ 
NHẬN TUYÊN BỐ CỦA MẠNG LƯỚI BLOGGER VIỆT NAM
(List of International Organizations Receiving the Statement)
1. Office of the United Nations High Commissioner for Human Rights
2. Asian Forum for Human Rights and Development (FORUM-ASIA)
4. Southeast Asian Press Alliance (SEAPA)
6. Human Right Watch
8. Freedom House
10. Committee to Protect Journalists (CPJ)
12. International Freedom of Expression Exchange network (IFEX) 
14. 8. International Federation for Human Rights (FIDH)
16. 9. Civil Rights Defenders
18. 10. Amnesty International
20. 11. Asian Forum for Human Rights and Development (FORUM-ASIA)
22. 12. Human Right Law Network
24. 13. Southeast Asian Human Rights Studies Network (SEAHRN)
26. 14. Southeast Asia Press Alliance(SEAPA)
28. 15. Swedish International Development Cooporation Agency (SIDA)
30. 16. Open Society Foundation (OSF)
32. 17. Front Line Defenders

Nhóm khởi xướng truyên bố 258
       Trái với dự đoán, chẳng ai bị bắt, chẳng cơ quan nào quan tâm, chúng buộc lòng bịa ra những chuyện hài để LỪA dư luận. Phạm Thanh Nghiên từ tận Hải Phòng, không được chứng kiến sự việc, ấy vậy mà đã có hẳn một bài viết thống thiết, lê thê, kể rành rọt các sự kiện bị “gây khó dễ” cho hai ngựa cái kia ở sân bay Tân Sơn Nhất, khá khen cho các nhà dân chủ bàn phím, chỉ cần nhặt được mẩu tin là hai ngựa cái Thảo Chi, Phương Dung bị hải quan Tân Sơn Nhất kiểm tra hành lý, thế mà ngay lập tức họ cho ra lò sản phẩm viễn tưởng thật tài tình với những tình tiết gay cấn, gây xúc động. Nhưng trớ trêu thay, chính họ đã không đồng thanh tương ứng, bởi sau đó Hoàng Vi, Phương Dung lại đưa tin với những tình tiết trái khuấy khiến chính Thanh Nghiên lại phải tẽn tò… và đọc giả lại một phen té ngửa, dở cười, dở khóc.

       Các vấn đề mà cái gọi là "Tuyên bố 258" nêu ra đã phản ánh một cách phiến diện, sai trái, không khách quan về vấn đề tự do, dân chủ, nhân quyền, quyền và lợi ích hợp pháp tại Việt Nam. Hơn thế nữa, việc tuyên bố này đánh đồng vấn đề nhân quyền Việt Nam với các hành vi vi phạm pháp luật rõ ràng là việc làm đi ngược lại lợi ích của nhân dân Việt Nam, những người đang phải nỗ lực hàn gắn vết thương chiến tranh, xây dựng cuộc sống mới, tiến bộ, hội nhập với thế giới.

         Tuyên bố 258 được mạo danh blogger Việt Nam của hơn 100 cái tên mà trong đó có một số người có được blog riêng, số còn lại là ai? sao những người này lại dám lộng ngôn xưng danh “blogger Việt Nam”? ai cho phép họ cái quyền mạo danh ấy? Nếu không xử lý nghiêm minh, những người này sẽ có thể bất chấp pháp luật mà tiếp tục làm điều xằng bậy tai hại khác cho xã hội.

      Thiết nghĩ, nếu muốn đất nước Việt nam phát triển thì đừng làm những trò hèn hạ như thế? miệng hô hào tiến bộ, dân chủ cho xã hội nhưng hành động thì trái ngược với nguyện vọng của đa số nhân dân Việt nam. Việt nam như thế nào thì bạn bè quốc tế cũng đã biết , đừng cố tình bóp méo vấn đề lên nữa. Càng xấu mặt mình mà thôi.

Theo vietnamngayve





Những hình ảnh của một con người vĩ đại

Chính Trưc@ Tổng hợp trên nét
       Cuộc đời và sự nghiệp lẫy lừng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã được phác họa chân thực, sống động qua những bức ảnh lịch sử. 

Nhân dịp sinh nhật Đại tướng Võ Nguyên Giáp (25/8/1911), Chính Trực@  tổng hợp một số ảnh tư liệu quý về ông, để chúng ta cũng nhìn về quá khứ , hiện tại một con người vĩ đại của dân tộc. 




Đại tướng Võ Nguyên Giáp sinh ngày 25/8/1911. Năm 37 tuổi, ông được Chủ tịch Hồ Chí Minh trao quân hàm Đại tướng. 

Đại tướng và phu nhân, bà Quang Thái trong một lần chụp ảnh tại Hà Nội. Bà là người vợ đầu của tướng Giáp, là em nhà cách mạng Nguyễn Thị Minh Khai và là thân mẫu của tiến sĩ Võ Hồng Anh. Bà Thái sinh năm 1915, hy sinh năm 1944. 


Đại tướng, Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp làm việc tại chiến khu Việt Bắc năm 1949. 


Đại tướng trong giờ phút nghỉ ngơi trò chuyện cùng các chiến sĩ. 


Năm 1950, trên đường đi chiến dịch biên giới, Đại tướng thăm Chủ tịch Hồ Chí Minh. 


Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng cùng Trung đoàn trưởng Thái Dũng (ngồi bên trái) nghiên cứu sơ đồ tác chiến chiến dịch biên giới. 


Đại tướng cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh, Thủ tướng Phạm Văn Đồng dự đại hội thể dục thể thao quân đội tại Câu lạc bộ Quân nhân Hà Nội (1959). 


Cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh, Phó thủ tướng Phạm Hùng với Đoàn đại biểu anh hùng chiến sĩ thi đua các lực lượng vũ trang quân giải phóng miền Nam ra thăm miền Bắc (11/1/1965). 

Khen ngợi nhân dân địa phương và anh chị em công nhân đội vận tải thuyền sông Gianh (Quảng Bình) đã góp phần tích cực vận chuyển hàng ra tiền tuyến (1968). 


Thăm thương binh, bệnh binh ở Quân y viện 108 nhân ngày thương binh liệt sĩ 1969. 


Thăm đơn vị lão dân quân Hoằng Hóa (Thanh Hóa), đơn vị bắn rơi máy bay Mỹ bằng súng trường tại lễ duyệt binh nhân ngày Quốc khánh 2/9/1973. 


Cùng Tư lệnh Đồng Sĩ Nguyên và Chính ủy Đoàn 559 Đặng Tính nói chuyện tại một lán rừng Trường Sơn (3/1973). 


Đại tướng thăm bộ đội xe tăng. 

Đại tướng chụp ảnh cùng Tổng bí thư Đảng cộng sản Liên Xô Leonid Brezhnev (giữa) và Nguyên soái Dmitriy Ustinov. 



Tướng Giáp thăm Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Thừa Thiên Huế (4/1976). 



Ngày 10/3/1977, đoàn đại biểu quân sự Việt Nam do Đại tướng Võ Nguyên Giáp dẫn đầu sang thăm Liên Xô theo lời mời của Nguyên soái Dmitriy Ustinov.


Đại tướng cùng Anh hùng Phạm Tuân thăm Trung tâm huấn luyện Gagarin (Liên Xô) tháng 7/1980.


Đại tướng tiếp cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara năm 1995. Trong dịp gặp các phái đoàn Mỹ, Đại tướng đã giải thích cho họ hiểu rõ hơn về chiến tranh nhân dân Việt Nam: "Vị tướng giỏi nhất Việt Nam là nhân dân Việt Nam, dân tộc Việt Nam. Người Mỹ thua Việt Nam bởi vì chưa hiểu vị tướng ấy".


Đại tướng Võ Nguyên Giáp dự lễ kỷ niệm 20 năm ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng (1975-1995).



Nhân dân Mường Phăng (tỉnh Điện Biên) nhiệt liệt đón chào Đại tướng Võ Nguyên Giáp về thăm (18/4/2004)


Đại tướng thăm và chụp ảnh lưu niệm tại Tượng đài Chiến thắng Điện Biên.

Đại tướng thắp hương tại nghĩa trang đồi A1.





Các cô gái Thái nắm tay Đại tướng. Bức ảnh của tác giả Đoàn Hoài Trung đã đoạt giải khuyến khích trong cuộc thi về đề tài lực lượng vũ trang năm 2004.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp trồng cây đa lưu niệm trước hầm chỉ huy.


Tướng Giáp gặp lại đồng đội cũ (2006).




Năm 2006, trong chuyến thăm Việt Nam, Tổng thống Venezuela khi đó là Hugo Chavez đã tặng Đại tướng Võ Nguyên Giáp phiên bản thanh bảo kiếm của anh hùng Simón Bolívar.

Các lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ... thường xuyên tới thăm hỏi Đại tướng. Trong ảnh, ông Trương Tấn Sang thăm Đại tướng năm 2008.


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thăm Đại tướng năm 2008.



Nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu tới chúc mừng sinh nhật lần thứ 99 của Đại tướng Võ Nguyên Giáp


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhân dịp sinh nhật 100 tuổi.



Bài tổng hợp và sưu tầm!


22 thg 8, 2013

ĐÔNG LA "LÊ HIẾU ĐẰNG, KẺ TỪNG THEO ĐẢNG CHỐNG MỸ, NAY MONG THEO MỸ CHỐNG ĐẢNG"


Theo các cụ “Con chim sắp chết sẽ hót tiếng hay, người sắp chết sẽ nói lời phải” bởi trong cuộc tranh đoạt để mưu sinh có khi người ta phải nói dối, làm sai. Trước khi chết thì còn cần gì nữa mà không nói thật để sám hối, tạo chút nghiệp lành theo đạo Phật, mong quả báo ở kiếp sau nhẹ bớt. Vì không hiểu đạo, không sợ quả báo, những kẻ quấy rối làm loạn thường gây nghiệp ác, chúng thường nói điêu, như 2 vụ tuyệt thực của Hà Vũ, Điếu Cày gần đây. Mục đích là để tạo cớ cho lũ chấy thức rận sĩ loại như chú cháu Huệ Chi – Từ Huy tru tréo lên lập “công”! Những ngày hôm nay dường như Lê Hiếu Đằng cùng Huệ Chi lại dựng lên một màn kịch mới kiểu như vậy.
Theo Huệ Chi: “…được tin ông Lê Hiếu Đằng phải cấp cứu ở BV Bình dân, tôi và bạn bè đã đến thăm ông. Chúng tôi nhìn nhau khôn xiết bồi hồi. Sờ bàn chân ông thấy có hiện tượng phù nhẹ”. Nghĩa là đã có “dấu hiệu” của cái chết! Nhưng rồi cũng chính Huệ Chi cho biết chỉ “vài ngày sau”, với “giọng rõ từng tiếng”, Đằng đã gọi điện: “tôi đã ra viện, đã trở về với đội ngũ”. Có cái gì thật tếu, y như cái mánh nhí nhố “quyết tử cho rân trủ quyết sinh” vậy!

Diễn tiếp cái trò mị dân ấy, Lê Hiếu Đằng đã viết bài Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh… với cái đầu cực kỳ dốt nát và thái độ cực kỳ bố láo đã được chính Nguyễn Huệ Chi, chủ trang “Bọ xít” (boxit), với “tư duy ruồi, bò” như khi “nghiên cứu” vật lý, đã tung hô tùng tùng beng beng khi đăng lên.
Vậy Lê Hiếu Đằng dốt nát như thế nào?
Trước giải phóng Đằng đã theo Đảng để chống Mỹ, nhưng những ngày hòa bình hôm nay, Đằng lại mong theo Mỹ để chống Đảng. Có điều Đằng ngu ở chỗ nước Mỹ vốn thực dụng “chỉ có lợi ích là vĩnh viễn chứ không có kẻ thù vĩnh viễn”, họ đã nhận ra sai lầm khi đã chống lại nhà nước Việt Nam mới, chính nghĩa, do Chủ tịch Hồ Chí Minh và ĐCSVN thành lập 1945, bằng cách dựng lên cái chính quyền mà chính Phó Tổng thống, tướng Nguyễn Cao Kỳ từng thốt lên: “Đây là cuộc chiến tranh của người Mỹ và chúng tôi là những kẻ đánh thuê”; rồi: “Việt Cộng gọi chúng tôi là những con rối, những con bù nhìn của người Mỹ. Nhưng rồi chính nhân dân Mỹ cũng gọi chúng tôi là những con bù nhìn của người Mỹ, chứ không phải là lãnh tụ chân chính của nhân dân Việt Nam”! Mà chính thực tế bị thua toàn diện trong cuộc chiến hao người tốn của đã “mở mắt” cho họ, để chính những ngày hôm nay, sau chuyến thăm Mỹ của Ủy viên BCT, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Việt-Mỹ đã nâng mối quan hệ lên mức “toàn diện”! Có lẽ nào Mỹ lại đi theo vết xe đổ dựng lên một Ngô Đình Diệm mới loại như Lê Hiếu Đằng? Có lẽ nào Mỹ lại tin theo một kẻ lật lọng từng theo Đảng chống Mỹ rồi do cay cú thua thiệt lại mong theo Mỹ chống Đảng!
Tôi nói Lê Hiếu Đằng ngu chính là vì như thế.
Chưa hết, Đằng còn ngu khi nhai lại cái câu ngu của Nguyễn Duy với ý “bên nào thắng thì dân cũng thất bại”. Bới như tôi đã viết Đảng, Bác cùng dân Việt không phải gây chiến để rồi mong chiến thắng. Thực tế từ chỗ bị mất nước “Bán thân đổi mấy đồng xu/ Thịt xương vùi gốc cao su mấy tầng”, 1945 2 triệu người chết đói, dân Việt được như hôm nay thì cả Nguyễn Duy, cả Huy Đức, cả Hiếu Đằng đúng là đại ngu theo nghĩa đen chứ không phải nghĩa văn vẻ mà nghị Phước từng bảo nghị Quốc hôm nào!
Đằng cũng ngu khi ngu theo Huy Đức khi cho “Miền Nam đã giải phóng miền Bắc”.
Một thể chế mà chính người lãnh đạo đã cho là “bù nhìn”, là “con rối”; một nền kinh tế tằm gửi, ăn theo viện trợ chiến tranh, theo Tiến sỉ Nguyễn Tiến Hưng Về kinh tế nội việc xin Mỹ viện trợ gạo là cả một vấn đế phức tạp, phiền toái mà trăm dâu đổ đầu tằm VNCH phải chịu. Cứ mỗi năm vào 16-5 mùa giáp hạt, thì kho gạo VN hết, từ tổng thống đến chánh phủ phải chạy đôn chạy đáo để cầu viện”; và “Về sự tươi đẹp của chế độ VNCH” mà  nhiều người hay mang ra so sánh với Bắc Việt nghèo khổ, theo"Fire In The Lake" (by Frances Fitgerald, Vintage Books, New York 1985, pp. 134-139): “ thế giới hiện đại là Sài-Gòn, cái thành phố ký sinh trùng đó đã trở nên béo mập bởi máu của thôn quê và lợi lộc của Tây phương. (the modern world was Saigon, that parasite city that fattened from the blood of the countryside and the lucre of the West).
Vậy theo Đằng, miền Nam có gì để giải phóng miền Bắc? Phải chăng là bài học bán nước cầu vinh rồi phải chịu thất bại nhục nhã. Miền Bắc rồi toàn Việt Nam, trải qua chiến tranh, từng bước tìm đường, vượt qua những vấp ngã ấu trĩ, những thách thức, đến được hôm nay là một kỳ tích, dù sẽ còn vấp váp tiếp nhiều nữa trong hành trình phát triển vốn rất khó khăn. Nhưng điều làm chúng ta tự hào nhất là chúng ta đã tự đi trên chính đôi chân của mình!
Chính vì sự xuẩn ngốc ấy Đằng không hiểu rằng trong hành trình của một đất nước thật khó tránh khỏi những sai lạc, nhất là thuộc về trình độ. Đến nước Đức, quê hương của những nhà bác học hàng đầu, cũng đã đại sai lầm khi gây ra Đại chiến Thế giới II để rồi phải chịu thất bại nhục nhã; Pháp rồi Mỹ cũng đại sai lầm khi xâm lược Việt nam. Vì thế Đằng mới ngô nghê viết: “Sau một thời gian dài Đảng và nhà nước Việt Nam nhận chìm các tầng lớp nhân dân Việt Nam từ Bắc chí Nam dưới chế độ quản lý kinh tế bao cấp, đi ngược lại tất cả qui luật tự nhiên, cop-pi mô hình kinh tế của Liên bang Xô viết và Trung Quốc cộng sản 100%. Dân chúng đói kém rên xiết. Các đợt cải tạo tư sản X1, X2 đã làm tan nát biết bao gia đình, làm dòng người vượt biên ngày càng nhiều và biết bao gia đình phải chết tức tưởi trên biển”; rồi: “Các nhà văn đã cho tôi thấy thêm sự bi thảm của thân phận con người trong cái gọi là CNXH ở Miền Bắc, một xã hội không có bóng người”; v.v…
Thực tế khó khăn thời ấy do chúng ta sai về chính sách chỉ một phần. Cái chính là do hậu quả chiến tranh, do trình độ mọi mặt còn kém, chúng ta tay trắng về khoa học công nghệ cũng như máy móc và nguyên vật liệu, do tình thế cả hai miền bị cắt viện trợ đột ngột, phương “Tây” thì cô lập, phương “Ta” thì gây chiến biên giới hai đầu đất nước, v.v… Vậy mà chúng ta vẫn đứng vững, vượt qua, rồi đến được những ngày như hôm nay, thì tưởng chỉ có Trời cho chứ sức người khó mà làm được! Người có trí là phải nhìn thấy sâu vào bản chất vấn đề, chỉ có loại ngu và hời hợt mới chỉ nhìn thấy những hiện tượng bên ngoài mà thôi.
Còn chuyện vượt biên thì cụ thân sinh nghị Phước quả là có cái nhìn minh triết, thông sáng hơn vạn lần loại trí thức “mắt thịt” như Đằng, khi cụ nói với Phước tôi không nhớ chi tiết mà chỉ nhớ đại ý rằng, Việt Cộng có giỏi thì người ta mới giải phóng được, rồi nhất định sẽ đưa đất nước đi lên, con đừng dại nghe theo kẻ xấu đi vượt biên mà chết uổng mạng!
Vậy mà Đằng viết: “Có thể nói tất cả điều đó là tội ác của Đảng và Nhà nước Việt Nam, không thể nói khác được” thì thật là ngu đần và bố láo!
Còn nữa, Đằng cũng rất láo khi viết về chuyện văn chương: “… các vị “phê bình chỉ điểm” (cách gọi mới đây của nhà văn Phạm Xuân Nguyên, Chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội đối với tên Nguyễn Văn Lưu cùng với một số người trong việc “bề hội đồng” bài viết của Thạc sĩ Nhã Thuyên về nhóm “Mở miệng”)”. Nếu nghe theo thằng Nguyên chửi ông Lưu, bênh Nhã Thuyên, ca ngợi thứ thơ “buồi, dái, lồn, cặc, đụ, địt”, thơ “rác rưởi, cứt đái”, thì chắc Đằng thường ngày phải ăn cứt chứ không ăn cơm. Bởi nếu còn biết phân biệt cứt với cơm thì không ai viết như vậy!
Còn sự ngu xuẩn khi Đằng kêu gọi lập đảng lưu manh là như thế nào?
(Còn tiếp)
20-8-2013

21 thg 8, 2013

TẢN MẠN ĐÔI CHÚT VỚI ÔNG ĐẰNG

         Tôi không định viết nhưng sau khi đọc xong bài “Những điều nói rõ thêm…” trên Bauxite như thế này “Tôi và nhiều bạn bè đồng đội khác cho rằng nguyên nhân chính là vai trò độc đảng của Đảng Cộng sản, không có những lực lượng xã hội khác thực sự làm đối lập, đối trọng để giám sát, ngăn chận sự lạm quyền, lộng quyền và các chủ trương chính sách của Đảng Cộng sản đi ngược lại lợi ích của quần chúng, của đất nước. Vì vậy đã đến lúc phải đẩy mạnh sự phát triển của xã hội dân sự, xã hội công dân, trong đó có các tổ chức chính trị độc lập và cùng tồn tại với Đảng Cộng sản và đấu tranh qua các cuộc bầu cử công khai hợp pháp có sự quan sát của quốc tế. Sự ra đời của Đảng Dân chủ Xã hội hay một đảng hợp pháp nào đó là lẽ đương nhiên, phù hợp với sự phát triển hiện nay của một nước dân chủ thực sự. Đây là biện pháp đặc biệt để giải quyết một tình hình đặc biệt dù cho có gây “sốc” đối với đảng cầm quyền hiện nay. Việc rời bỏ hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam của nhiều đảng viên vừa qua cũng như hiện nay là để không còn ràng buộc gì nữa với 19 điều cấm đảng viên, tước đoạt một số quyền công dân cơ bản, mà Đảng Cộng sản đã tùy tiện đặt ra, để trở thành những công dân tự do.”

Hình là để ngắm thôi không minh họa nhưng không có nghĩa khác xa sự thật
         Tôi biết điều ông muốn và định làm là gì? Là đòi đa đảng chính trị ở Việt nam. Vấn đề này, ông đề cập cũng giống như mấy cái tên dân chủ với cái danh hảo đã và đang đấu đá, thi nhau tung hứng trên các trang mạng xã hội, các blog cá nhân xưa nay mà thôi. Chó sủa và người vẫn cứ đi. 
   Ông đòi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập ở Việt nam, phải thành lập các Đảng đối lập với Đảng cộng sản Việt nam, mà cụ thể là thành lập Đảng dân chủ xã hội mói có công bằng, dân chủ thực sự? 
       Thật nực cười ! xưa nay vấn đề dân chủ của một quốc gia phụ thuộc quái gì đến đa đảng hay một đảng đâu ông Đằng? Vấn đề là ở chổ nó phụ thuộc vào mục đích, bản chất Đảng đó, Nhà nước đó hoạt động là vì ai, phục vụ lợi ích cho ai? Đó mới là điều đáng nói. Điều này ông chắc cũng thừa biết
       Ở Việt nam duy trì chế độ nhất nguyên chính trị - là điều tất yếu khách quan cho phép. Vì Đảng cộng sản Việt nam hoạt động vì mục đích duy nhất là mang lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho nhân dân lao động. Có lẽ không một quốc gia nào trên thế giới mà quyền lực có sự phân chia, tập trung quyền lực ở nhân dân cao như Việt nam?
Ông bảo nguyên nhân của sự phát triển kinh tế kém hiện nay, nguyên nhân là “do vai trò độc đảng của cộng sản, không có những lực lượng xã hội khác thực sự làm đối lập, đối trọng để giám sát, ngăn chận sự lạm quyền, lộng quyền và các chủ trương chính sách của Đảng Cộng sản đi ngược lại lợi ích của quần chúng, của đất nước.”
      Tôi không đồng ý với ông điều này. Khủng hoảng kinh tế của bất kỳ một quốc gia là do tổng hòa nhiều nguyên nhân, trong đó không thể không nói tới nguyên nhân cuộc khủng hoảng trầm trọng của kinh tế thế giới. Cuộc khủng hoảng mà tất cả các quốc gia trên thế giới kể cả những ông trùm kinh tế như Mỹ, Trung Quốc, Nhật bản… đều rơi vào tình trạng sụt giảm nghiêm trọng về kinh tế, cho nên Việt nam cũng không nằm ngoài vòng quay đó. Tất nhiên, khủng hoảng nhiều hay ít cũng xuất phát từ nguyên nhân là cơ chế điều hành, quản lý của các cơ quan chuyên trách trong xã hội nhưng điều đó chẳng có liên quan gì đến độc đảng hay đa đảng ở đây cả?
       Mục đích của việc muốn xay dựng chế độ đa đảng, họa chăng chỉ muốn tình hình căng thẳng, rối ren thêm mà thôi, khi mà các Đảng phái thi nhau đấu đá lẫn nhau để tranh gianh quyền lực, thì thời gian đâu mà lo cho sự phát triển của đất nước. Đó là ông Đằng nói đất nước hiện giờ kém phát triển là do cơ chế độc đảng, nhưng nếu ĐA ĐẢNG thì đất nước sẽ như thế nào nữa? liệu chăng có sự phát triển ổn định như hiện giờ hay không? Hay chỉ là đống đổ nát mà thôi.
       Hơn một lần tôi đã chứng kiến các quốc gia mà các ông vẫn kêu đó là cái nôi của sự tự do và dân chủ? Như Mỹ, Thái Lan, Ai Cập, Ấn độ… thực hiện đa nguyên chính trị đa đảng đối lập để được tự do, dân chủ? Rồi thì sao? Đất nước luôn nằm trong chiến tranh, bạo loạn, biểu tình, khủng bố diễn ra thường xuyên. Mà nguyên nhân chủ yếu là sự đấu đá, tranh giành giữa các đảng phái chính trị với nhau, đời sông nhân dân luôn sống trong cảnh lo sợ và bất an vì chiến tranh xảy ra... Vậy chăng – đó là một xã hội lý tưởng cho những con người như ông muốn xây dựng.
Cho nên, Chính trực@ xin nêu ra 10 điều không nên thành lập các Đảng phái đối lập, đa đảng đối lập ở Việt nam để tản mạn ông cùng hiểu:
      Trong suốt gần 80 năm từ khi ra đời chưa bao giờ ta khẳng định đa đảng là tốt đẹp, dù đã có lúc ở Việt nam tồn tại không chỉ 1 đảng là Đảng cộng sản Việt nam. Sau năm 1975. khi các thế lực nước ngoài gây áp lực đòi việc thực hiện đa đảng ở Việt nam, Đảng Cộng sản Việt nam đã khẳng định: đa đảng không phải là sự lựa chọn hoàn hảo.
Cũng có thể thấy vấn đề này qua 1 số lý lẽ sau:

-Thứ nhất, Đa đảng hay nhiều đảng sẽ dẫn tới một tất yêu là mỗi đảng sẽ hoạt động theo nguyện vọng của đại đa số đảng viên của đảng mình, các nguyện vọng này nhiều khi đối lập nhau gây ra mâu thuẫn lớn trong xã hội, lầm mất ổn định chung của xã hội. Mỗi đảng có chương trình kế hoạch hoạt động khác nhau, nhiều lúc nảy sinh nhiều mâu thuẫn tranh chấp lợi ích giữa các Đảng với nhau. Vậy đất nước có ổn định để phát triển không?
- Thứ hai, không thể chắc chắn là Đảng mới tạo ra là một đảng trong sạch, không bị thế lực phản động nước ngoài lợi dụng, lôi kéo. Nhất là ở các nước nghèo, dân trí ko cao, pháp luật yếu kém ... Như ta từng chứng kiến phương Tây và Mĩ đã làm thế nào tại đông Âu năm trước? Họ đứng sau một đảng đối lập thân phương Tây, dùng tiền tổ chức biểu tình, bạo loạn ... để lật đổ cả một nội các (Thân Nga) được bầu hợp pháp. Hãy nhìn lại xem người dân (nghèo) Mỹ la-tinh đã khốn khổ thế nào khi đất nước được lãnh đạo bởi các chính trị gia tham tiền, thân Mỹ nào?
         Nếu đa đảng ở Việt nam phải chăng sẽ có những đảng : Đảng chống tham nhũng, Khối 8406 với những cái tên như Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Văn Đài, Phan Văn Lợi, Nguyễn Xuân Nghĩa… Mà họ là ai? ở đây chỉ xin trích một vài thông tin về “thủ lĩnh” của tổ chức đó là Nguyễn Văn Lý, một linh mục trong Đạo Thiên chúa nhưng vẫn thường được mọi người dành tặng cho câu “chiếc áo choàng không làm nên thầy tu”. Rồi có thể là cái Đảng của Ông Lê Hiếu Đằng với cái tên nghe cạc cạc, ù ù Đảng dân Xã hội… đó là tập hợp của những con người bán nước cầu vinh, chiến tranh thì chạy sang làm bạn với giặc, đó là cái loại cõng rắn cắn gà nhà, hèn với giặc… thế thì tư cách đâu mà thành lập cái Đảng mới nà lãnh đạo nhân dân có cuốc sống ấm no và hạnh phúc chứ?

- Thứ ba, khi xuất hiện sự đa nguyên đa đảng chắc chắn sẽ có hiện tượng các tập đoàn kinh tế, tài phiệt đứng đằng sau giật dây. Điều này là chắc chắn ( hiện nay trên thế giới đâu cũng thế cả, ví như Đảng PPP người Thái yêu người Thái của cựu TT Thái Thạc xỉn có hàng loạt các công ti lớn của ông hoặc ông có cổ phần đứng sau, ví dụ rõ nhất là Đảng Cộng hoà và Dân chủ của Mỹ )... điều này sẽ dẫn tới Đảng chỉ chạy theo và phục vụ lợi ích của thiểu số mà bỏ qua đa số, điều này sẽ làm xã hội phân hóa và mâu thuẫn rất sâu sắc thêm mà thôi? Vậy đại đa số nhân dân sống trong xã hội thì sao? Ai đáp ứng nguyện vọng đó khi mà các đảng luôn chạy theo các “ông bầu, bà xô” của họ?
- Thứ tư, 1 đảng sẽ tạo thành sự đoàn kết lớn, tất cả đều chung nguyện vọng, thống nhất lý tưởng. Có sự đoàn kết thống nhất sẽ tạo được sức mạnh to lớn ( điều này đã thể hiện với Đảng Cộng Sản Việt nam qua 2 cuộc kháng chiến ). Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt nam nhân dân Việt nam đã thống nhất ý chí, đánh đuổi hoàn bè lũ cướp nước, đem lại cuộc sống độc lập tự do cho nhân dân. Hiện nay, với sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng Cộng Sản Việt nam nhân dân việt nam đã thống nhất ý chí, đoàn kết một lòng thực hiện công cuộc đổi mới, mang lại cuộc sống ấm no cho nhân dân.
-Thứ năm, Quốc Hội - cơ quan quyền lực cao nhất và trực tiếp nắm quyền hành pháp - được nhân dân bầu ra hay còn gọi là “cơ quan dân cử”. Cơ cấu đại biểu không chỉ đơn thuần đại diện cho các Tỉnh mà còn đại diện về nghành nghề, tuổi tác, giới tính, dân tộc ... Đây là một điểm ưu việt đảm bảo cho ý chí của mọi tầng lớp, nhóm người trong xã hội đều được đưa ra trong quá trình lập pháp. Vậy liệu có thêm một đảng nữa để làm gì khi đảng đó chả có ghế nào trong nghị viện hoặc nếu có thì cũng chả có ai tranh giành ( như các nước đa đảng thì họ giành từng ghế nghị viên để kiểm soát chính phủ, hoặc cố chiếm ưu thế tại từng vùng để đảng viên của họ thành tổng thống)
- Thứ sáu, theo lý luận của chủ nghĩa Mác - Lê đã chỉ xã hội tiến bộ nhất mà cả loài người cần hướng tới chỉ có thể là xã hội cộng sản. Với các yêu cầu: làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu, công bằng, dân chủ ... thì việc tồn tại 2 hay nhiều đảng chắc chắn sẽ cản trở làm chậm bước tiến này. Chỉ có 1 đảng mới có thể thống nhất và kiên định trên con đường đi tới này. Nếu xã hội cộng sản được thực hiện tì lúc đó đa đảng, hay một đảng cũng không còn nữa, vì đó là chế độ tự điều chỉnh, Nhà nước và các đảng phái bị tiêu vong.
- Thứ bảy, thực tế thế giới cho thấy, Tung Của, Singapo đều là những nước độc đảng, và không cần nói thì ai cũng biết hiện nay họ đã lớn mạnh như nào đúng không? 
-Thứ tám, Đơn đảng dù cũng có hạn chế. Nhưng đa đảng luôn tiềm ẩn nguy cơ gây bất ổn xã hội, chia rẽ dân tộc cao hơn. Hãy nhìn xang Thái Lan, Nam Tư, Palestin ... thì sẽ rõ. Ngược lại Việt Nam với ưu thế là ổn định chính trị lại đang là điểm đến của các nhà đầu tư và khách du lịch quốc tê. Việt nam, có đau những vụ khủng bố đẫm máu, các cuộc biểu tình rầm rộ như trên thế giới đâu?
-Thứ chín, Trung quốc là một đất nước có nhiều đặc điểm chính trị, kinh tế, xã hội giống Viêt Nam.Trung Quốc là một nước đa đảng (cũng được giải thích do lịch sử) nhưng tất cả các đảng kia đều là Đảng cộng sản và có mấy ai biết tới chúng? Nói là nhiều đảng nhưng hạo chăng cũng là các con, các cháu của Đảng cộng sản Trung quốc cả thôi (theo tài liệu của tớ thì ở Trung Quốc có tới 7 Đảng tồn tại hợp pháp) . Hơn nữa Trung quốc là một nước lớn, dân số đông, địa hình chia cắt. Việc tồn tại nhiều Đảng là hợp lý để thực hiện nhiệm vụ quản lý hành chính cũng là điều dễ hiểu?? Còn ở điều kiện Việt Nam liệu có cần thêm Đảng? dân số ít, diện tích nhỏ,các yếu tố khách quan và chủ quan không cho phép? Vậy có nên xây dựng thêm đảng phái nữa không??
- Thứ mười, không có lý lẽ nào đủ thuyết phục nên đa đảng, hay độc đảng. Cũng không cần tranh cãi là nên đi theo "con đường" nào. Việt Nam cần hòa bình, ổn đinh; cần chế độ pháp quyền, cần trình độ khoa học kĩ thuật cao, cần nền kinh tế phát triển, cần phát huy được tinh hoa văn hóa dân tộc để tổng hòa sức mạnh phát triển đất nước vươn tầm quốc tế. Với sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt nam đất nước ta mới có đủ các yếu tố để phát triển đất nước như vậy?
        Nếu cứ chỉ nêu ra các vụ việc xấu thì ở đâu mà chẳng có, riêng gì Đảng Cộng Sản Việt nam mà các đảng phái khác ở nước ngoài cũng thế cả thôi. Điển hình như vụ Watergate nổi tiếng đấy?

Từ trước đến nay Việt nam vẫn có đa đảng thì là gì.....

Thời kháng chiến chống Pháp, Mỹ có hai " đảng " chính là Đảng Cộng Sản Việt nam do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập và " đảng " Việt nam cộng hòa do Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu cầm đầu... nhưng cuối cùng bị cuốn xéo ra đi vì phục vụ ngoại bang, bán nước cầu vinh...!! (Mà nếu " đảng " Việt nam cộng hòa mà không tồn tại hay làm tay sai cho ngoại bang thì Việt nam cũng không phải đổ máu nhiều như thế để dành lại độc lập tự do mà Pháp, Mỹ đã cuốn khỏi Việt nam từ lâu, vì vậy có thêm " đảng " Việt nam cộng hòa thì càng ngăn cản bước đi của dân tộc mà thôi, nên phải dẹp bỏ bọn chúng. )
         Hiện nay, Luật gia LÊ HIẾU ĐẰNG, Nhà báo ĐỖ NGỌC NHUẬN tung hô thành lập "đảng " nữa là Đảng dân chủ Xã hội Việt nam, để làm gì?? Để bán nước như Việt nam công hòa trước kia ư? để cầu vinh, mưu lợi cá nhận.. ai sẽ theo chúng khi mà nhân dân Việt nam gọi chúng với cái tên thân thương là “ PHẢN ĐÔNG” . Thực chẳng đã, nếu vì nguyện vọng cho nhân dân cuộc sống ấm no, hạnh phúc thì hãy hành động theo ý nguyện của đông đảo nhân dân Việt nam ấy? 
Như vậy là cho đến ngày nay chưa có một chính đảng nào đủ TÀI, ĐỨC, TRÍ , DŨNG ...LÃNH ĐẠO Việt nam bằng Đảng Cộng Sản Việt nam.
“Sự lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam là nhân tố quyết định bảo đảm sự ổn định và phát triển, tiến tới một xã hội dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”- đó là thực tế khách quan không thể chối bỏ, mọi âm mưu phá vở điều đáng lên án !

Theo kenhphununews.blogspot.com

Người hâm mộ

 
Chia sẻ